Bạn đang đọc:Tuyển tập truyện ngắn (18+)Chương 61

Chương 21: Đột nhiên lại tìm thấy rồi?

 

“Ngọc Thần à, tuần này con rảnh lúc nào thế?” Mẹ Cố quan tâm hỏi: “Con không về nhà thăm mẹ sao?"

 

Trước đây, Cố Ngọc Thần vì bị gia đình ép hôn mà cùng gia đình nháo đến mức không vui, nhưng nó chỉ nhắm vào cha anh, thái độ của anh đối với mẹ anh cũng dịu đi.

 

"Mẹ, tuần này con về."

 

Kể từ sau khi tranh cãi tan rã trong không vui, Cố Ngọc Thần căn bản không muốn trở về chút nào, cộng thêm chuyện của Nhạc Thanh Mộng, anh lại càng nán lại bên ngoài mà quên trở về.

 

Quả thật là nên về thăm nhà .

 

Chủ nhật, sau khi Cố Ngọc Thần an ủi Nhạc Thanh Mộng, anh mới vội vã trở về nhà.

 

Chỉ là vừa lên đường, trong đầu anh lại không thể kiềm chế được bắt đầu nghĩ đến Nhạc Thanh Mộng, hiện tại cô đang làm gì.

 

Là bĩu môi ở trên giường quay cuồng đến vui vẻ, hay là lại thừa dịp anh không có ở nhà mà trộm ăn kem. 

 

Cảm giác quan tâm một người không hiểu vì sao lại khiến lòng anh ngứa ngáy, từng đợt ngọt ngào dâng trào. 

 

Đại khái, chính là đời trước anh thiếu cô.

 

Chỉ là tâm trạng tốt đẹp ban đầu đã hoàn toàn biến mất khi Cố Ngọc Thần bước vào nhà.

 

Trong phòng khách có vài người đang ngồi, ngoại trừ cha mẹ Cố, hai người đối diện rõ ràng chính là Nhạc gia, nhà trước kia bị cha anh cưỡng chế định ra hôn nhân. 

 

Anh lập tức muốn xoay người rời đi, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt mong đợi của mẹ Cố, anh vẫn cố nhịn lửa giận xuống, chỉ là sắc mặt lại rất thâm trầm.

 

“Đây là Ngọc Thần sao, đã lớn như vậy rồi, thật tuấn tú lịch sự.” Vẻ mặt mẹ Nhạc vui vẻ nhìn Cố Ngọc Thần, nhưng tựa như nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt lại trở nên ảm đạm.

 

Mẹ Cố kéo Cố Ngọc Thần ngồi bên cạnh, vỗ vỗ cánh tay anh: "Đã hơn hai mươi tuổi rồi, chỉ là cả ngày cứ thích chạy ra ngoài."

 

Cố Ngọc Thần kiềm chế, nhẹ gật đầu xa cách với đối phương.

 

“Người nhà tôi cũng thích ... Nếu không phải... Vẻ mặt cha Nhạc nặng nề lại bị thương, giọng nói cũng nghẹn ngào: “Thật ra hôm nay chúng tôi tới đây là muốn nói với mọi người một chuyện.”

 

Cố Ngọc Thần nghĩ đến chuyện anh và một cô gái xa lạ lại không hề có cảm tình gì, được định sẵn hôn ước, anh từ đáy lòng cảm thấy chán ghét. 

 

Nghe đến đó, anh lập tức đứng dậy, cứng rắn nói: "Con lên lầu trước."

 

Cha mẹ Nhạc nghĩ đến chuyện của con gái, cũng không muốn nói toạc ra trước mặt con cái, nên đối với hành động này của Cố Ngọc Thần họ cũng không quan tâm lắm.

 

Chỉ là sắc mặt cha Cố rất không tốt, e ngại trong nhà còn có khách, nên ông kiềm chế không mở miệng mắng chửi.

 

Mẹ Cố nhanh chóng ra hiệu bằng mắt, vẻ mặt của cha Cố mới dịu lại, ông vẫy vẫy tay.

 

Cố Ngọc Thần nhanh chóng rời đi, anh phải nhanh chóng tìm thấy hồn phách của Nhạc Thanh Mộng, vậy mới có thể dẫn cô xuất hiện trước mặt cha mẹ anh.

 

Cha Cố xin lỗi nói: “Con cái còn nhỏ, không hiểu chuyện, hai người chớ để ý.”

 

Cha Nhạc xua tay: "Chúng ta cũng từng như vậy mới được như thế này, người trẻ tuổi đều như vậy, trước kia con gái tôi cũng thích gây sự với tôi như thế này..."

 

"Hôm nay, thật ra chúng tôi đến đây là muốn hủy bỏ hôn ước với hai người, anh Cố, hai tháng trước con gái tôi đã xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn..." Nói tới đây, cha mẹ Nhạc đã đỏ mắt.

 

“Sao lại thế này? Hiện tại Khinh Mông đang ở đâu?” Mẹ Cố lo lắng hỏi.

 

Mẹ Nhạc nghẹn ngào nói: “Tôi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, con bé ra ngoài chơi một chuyến, khi về liền đổ bệnh, vẫn luôn mê man không tỉnh lại được.”

 

"Chúng tôi đã đưa con bé đến nhiều bệnh viện, nhưng căn bản là không kiểm tra được gì cả, chúng tôi không còn cách nào khác chỉ có thể về nước để xem thử thầy thuốc trung y." Cha Nhạc nói về con gái, trong lòng chua xót, cô con gái vốn dĩ hoạt bát đáng yêu bỗng nhiên đổ bệnh nằm liệt giường, khiến ông lo lắng đến mức bỏ hết công việc đang làm, cùng con chạy khắp các bệnh viện lớn, nhưng tất cả đều không có tin tức gì. 

 

Cha Nhạc tiếp tục nói: "Cho nên tôi mới đến đây nói chuyện này, sợ là sẽ kéo dài, không biết khi nào con tôi mới có thể tốt lên."

 

Mẹ Cố vội vàng an ủi, dù sao cũng đều là miếng thịt ở trong lòng nhà của mình, nếu đứa trẻ xảy ra chuyện gì, không có lý do gì mà không nóng lòng cả.

 

Ở thời điểm như thế này mà còn quan tâm đến bọn họ, có thể coi đây là sự chu đáo của Nhạc gia.

 

Ban đầu, Cố Ngọc Thần vốn không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện, nhưng anh sợ hai gia đình sẽ quyết định sự việc khi anh không biết gì cả, cho nên anh nhanh chóng quay đầu xuống lầu.

 

Không ngờ lại nghe được chuyện này.

 

Đặc biệt là chữ "Khinh Mông" mà mẹ Cố nói.

 

Nó càng khiến anh chú ý nhiều hơn. 

 

Anh giả vờ như không có việc gì đi xuống lầu: "Mẹ, nếu đã như vậy, hay là chúng ta đi xem một chút đi, ở trong nước chúng ta rành hơn bọn họ, đến lúc đó cũng có thể giúp đỡ tìm bác sĩ."

 

Nghe lời nói của Cố Ngọc Thần, mẹ Cố không khỏi sửng sốt.

 

Trước đây, Cố Ngọc Thần hận không thể tránh càng xa càng tốt, sao bây giờ lại đột ngột có hứng thú với việc này?

 

Tuy nhiên, mẹ Cố không hỏi mà chỉ nói với cha mẹ Nhạc: “Ngọc Thần nói đúng, ở trong nước gia đình tôi khá quen thuộc, để Ngọc Thần giúp hai người tìm bác sĩ.”

 

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt." Mẹ Nhạc nói, cảm kích nhìn về phía Cố Ngọc Thần, nhưng điều này lại làm cho anh cảm thấy có chút áy náy. 

 

Sau đó, Cố Ngọc Thần bình tĩnh hỏi một số câu hỏi.

 

Đến khi anh trở lại chung cư, một bóng hình ấm áp mạnh mẽ nhào đến: “Em rất nhớ anh”. 

 

Nhạc Thanh Mộng bám chặt không rời dựa vào lòng anh, hai chân cô nhảy lên quần lấy eo anh như gấu túi.

 

Anh đặt chìa khóa xuống, một tay bế Nhạc Thanh Mộng vào phòng ngủ, đặt cô lên giường, đè lên người cô.

 

"Không... không phải... không.." Nhạc Thanh Mộng chỉ muốn ôm Cố Ngọc Thần một cái, chào mừng anh về nhà mà thôi, không ngờ lại tự dâng chính mình vào miệng anh.

 

Tình cảm mãnh liệt nóng bỏng vừa chạm vào đã nổi lên, Cố Ngọc Thần ở trên người cô hoàn toàn không thể kiềm chế được nửa phần, vừa chạm vào cô anh lập tức bùng lên ngọn lửa dục vọng, hận không thể hợp nhất hai người họ thành một.

 

Trao đổi nước bọt, đầu lưỡi dây dưa, giao hòa gợi tình ấm áp.

 

Bàn tay to duỗi xuống, anh tách đùi cô vốn chỉ mặc độc một chiếc quần lót ra, đầu ngón tay móc đẩy mép quần lót qua bên cạnh, xoa nắn nhụy hoa mềm mại. 

 

"Ưm... đừng..." Nơi mẫn cảm của cơ thể không biết cố gắng nhanh chóng tiết ra dâm dịch trơn ướt, là chuẩn bị kĩ càng cho lần yêu kế tiếp.

 

Cố Ngọc Thần nhìn khuôn mặt thẹn thùng của cô, khẽ cười một tiếng, phả hơi thở nóng hổi lên cổ cô, đầu lưỡi anh khẽ liềm làn da trắng nõn mịn màng của cô.

 

Quy đầu cực lớn nhằm ngay chính giữa hoa huyệt, hung hăng đâm vào chỗ sâu nhất, vừa tiến vào đường đi lập tức tự phát co chặt lại, tựa như muốn trói chặt lấy côn thịt của anh...

 

“Hức hức... Khoái cảm xâm chiếm đầu óc cô, cô không hiểu tại sao Cố Ngọc Thần ra ngoài một chuyến lại kích động như vậy, cô có thể cảm nhận rõ ràng sự hưng phấn và khoái cảm của anh.

 

Càng đâm vào sâu hoa huyệt càng chặt, nhưng càng thu hút anh thâm nhập sâu hơn, anh hận không thể làm toàn bộ cơ thể cô mở ra, khoái cảm tê dại cực hạn đồ thẳng xuống đầu khiến trán anh không chịu được nổi lên gân xanh co giật.

 

Bị mị thịt đầy đặn trong nhục huyệt xoắn chặt, Cố Ngọc Thần hít sâu một hơi, siết chặt tinh quan của mình, nhào nặn mạnh mẽ bộ ngực trắng nõn mềm mại của cô, động dưới thân anh vừa vội vàng vừa mãnh liệt.

 

Dần dần, Nhạc Thanh Mộng không thể chịu đựng quá nhiều sự vui sướng, cơ thể cô mỏi nhừ như nhũn ra, giống như một vũng nước, hòa vào biển rộng, đi theo sóng biển hết đợt này đến đợt khác, sóng lớn mãnh liệt.

 

“Ngọc Thần... Chậm... Nhẹ chút... huhuhu... Em không được... “Cô chuyển động bắp chân, muốn tránh thoát, nhưng sức lực nhỏ nhoi này hoàn toàn như kiến càng lay cây, đối với Cố Ngọc Thần mà nói thì càng giống như tình thú hơn.

 

Mềm mại khóc lóc van xin lúc này hoàn toàn không thể khơi dậy sự thương tiếc của anh mà chỉ khiến anh càng sinh ra cảm giác hành hạ cô mạnh hơn nữa, từng dòng dâm thủy được anh đưa ra từ sâu trong cơ thể cô, phát ra tiếng nước nhóp nhép, anh bóp vòng eo của cô, mở ra đóng lại đâm sâu vào cô, hoàn toàn xỏ xuyên qua cơ thể cô.

 

Một cuộc vui sướng kết thúc, hai người cùng nằm trên giường thở dốc hồi phục.

 

“Đã xảy ra chuyện gì à?" Giọng nói Nhạc Thanh Mộng khàn khàn vô lực thì thầm. 

 

Cố Ngọc Thần ôm chặt thân thể mềm mại trong lòng, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm mồ hôi của cô, sau đó mới nói những chuyện đã xảy ra hôm nay.

 

Anh nghi ngờ rằng Nhạc Khinh Mông, người đã gặp chuyện không may hai tháng trước kia, chính là hồn phách của cô.

 

Theo những gì cha mẹ Nhạc nói, trước đây Nhạc Khinh Mông rất bình thường, chỉ là không biết chuyện gì đã xảy ra hai tháng trước, đột nhiên cô ấy bắt đầu mê man, thỉnh thoảng ngẩn người, có đôi khi cô ấy còn không thể nếm hay ngửi, thậm chí gần đây tinh thần của cô ấy bắt đầu uể oải và không thể rời khỏi giường.

 

Lần thay đổi này quá gần với thời điểm Nhạc Thanh Mộng có sự thay đổi.

 

Anh cũng đã xem qua ảnh chụp của Nhạc Khinh Mộng, loáng thoáng có thể nhìn thấy dáng vẻ của Nhạc Thanh Mộng.

 

"Đến lúc đó anh đưa em đi cùng, nếu như ngọc bội có phản ứng, vậy thì chính là em." 

 

Nhạc Thanh Mộng nhất thời không phản ứng kịp, vốn tưởng rằng phải rất lâu mới tìm được, không nghĩ tới đột nhiên lại xuất hiện ở trước måt.

 

"Nhưng nếu em lấy lại, liệu cô ấy có thể..."

 

Cố Ngọc Thần khẽ vuốt tóc cô: “Đợi xác nhận xong, chúng ta lại đi hỏi Thiên Trạch lần nữa.

 

Nếu có thể, anh cũng không muốn làm tổn thương Nhạc gia.

Bạn đang đọc:Tuyển tập truyện ngắn (18+)Chương 61
BÌNH LUẬN MỚI
TOP USER HOẠT ĐỘNG TÍCH CỰC TRONG NGÀY
    TAGS

    Truyện Gì là nơi dành cho những người hâm mộ có thể đọc và theo dõi các bộ truyện của các nhóm dịch tự dịch và upload lên. Bạn có thể đọc hàng nghìn Truyện tranh trực tuyến miễn phí chất lượng cao. Chúng tôi muốn bạn biết rằng Truyện Gì sinh ra là để dành cho bạn.

    Nếu bạn là người yêu thích truyện tranh 18+ và bạn muốn đọc các thể loại truyện tranh người lớn online manhua, manga, manhwa. Đây là một thiên đường dành cho bạn.

    Truyện Gì là trang web có nội dung phong phú và cộng đồng truyện tranh đông đảo tại Việt Nam. Những bộ truyện tranh hay được các nhóm dịch bằng phong cách riêng của mình sẽ mang lại cho bạn nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Bạn có thể đọc hàng nghìn truyện tranh bởi vì bạn không cần phải mua nó, bạn có thể đọc trực tuyến mà không tốn một xu nào.